"Ngã Ba - Nguyễn Thị Việt Nga [Xuân Khoa, Nhã Quỳnh Ðọc]"


                                  Truyện audio "Ngã Ba"
                                                       Sáng tác: Nguyễn Thị Việt Nga


Một doi đất nghèo khó của Hải Dương. Một làng quê gần như bị cô lập trong thời đại mới. Một nơi mà quanh năm chỉ biết ruộng đồng, sông nước. Một vùng mà khi mọi nơi hạn hán lại lấy làm vui mừng vì không bị ngập. Một chốn mà ai cũng muốn dứt áo ra đi, không quay trở lại…
Một tấm lòng yêu quê tha thiết. Một sự vươn lên trong khó khăn gian khổ. Một ý chí kiên cường trong học tập. Một tấm gương sáng cho cả làng noi theo. Một niềm tự hào của người mẹ già… Nhưng cũng là một người ra đi mà không muốn quay trở lại …
Một người con gái dịu dàng nết na. Một đứa con hết lòng hiếu thảo. Một tiểu thư giàu có. Một tâm hồn nhạy cảm. Một gia đình không hạnh phúc. Một bà mẹ nằm liệt giường. Một ông bố xem nhà như chỗ trọ, chỉ biết có công việc. Một người anh sống thực tế, lao vào kiếm tiền và củng cố địa vị.
Một tình yêu sinh viên lãng mạn. Một chuyến ra mắt đầy thú vị. Một em trai hiếu động, thân thiện. Một em gái hiền lành ít nói. Một gia đình đầm ấm. Một bến sông yên ả. Một đêm trăng tĩnh lặng. Một chiếc xe bọ xít bé xíu. Một kỷ niệm không thể nào quên …
… Rồi một tin dữ ập đến. Một chuyến đò định mệnh. Một cái chết thương tâm. Một đám ma tập thể. Một nỗi sợ bao trùm. Một ý tưởng lóe lên. Một quyết tâm thực hiện. Một tấm lòng bao dung. Một sự hy sinh cao cả…
… Một cuộc chia tay không lời nói. Một cuộc tình tan vỡ. Một trăn trở hằng đêm. Một ám ảnh khôn nguôi. Một lớp học được dựng lên. Một cô giáo hết lòng vì học sinh. Một tình người thấm đậm…
Một chuỗi những biến cố đan xen. Một sự ganh tỵ ngấm ngầm. Một môi trường làm việc không như mong đợi. Một phút yếu lòng. Một lần lầm lỡ.
Một kết thúc mở. Một câu hỏi bỏ lững. Một dư âm còn đọng mãi …
Một câu chuyện cảm động. Một cuốn sách lôi cuốn…
Tất cả đã tạo nên một “Ngã ba” tuyệt vời.
Nếu bạn không tin những gì xảy ra trong truyện là sự thật thì hãy xem đây là một câu chuyện cổ tích. Còn nếu bạn tin ở đâu đó trong cuộc đời, vẫn còn những người như thế thì xin chúc mừng bạn.


Link dow bằng IDM (nguồn đài tiếng nói TPHCM)
01 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_1-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
02 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_2-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
03 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_3-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
04 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_4-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
05 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_5-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
06 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_6-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
07 http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_7-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3
08end http://www.hotmit.com/mediafire/Nga Ba_8end-NTVietNga_docXKhoa_NhaQuynh.mp3

"Hồ Quý Ly - Nguyễn Xuân Khánh"


 Truyện audio "Hồ Quý Ly"
Sáng tác: Nguyễn Xuân Khánh


Tham gia vào dòng chảy văn học Việt Nam cách đây không lâu nhưng Hồ Qúy Ly đã được tái bản tới lần thứ 7, chứng tỏ được sức hấp dẫn của nó với độc giả. Đây là một trong những cuốn tiểu thuyết lịch sử hấp dẫn nhất, viết về thời kỳ cuối nhà Trần, mà tâm điểm là nhân vật từng gây tranh cãi trong lịch sử - Hồ Quý Ly. Cuốn tiểu thuyết như tái hiện lại một Thăng Long xưa cũ. Đặc biệt, Nguyễn Xuân Khánh đã đầu tư xây dựng rất công phu chân dung của nhiều vị anh hùng, các bậc vua chúa, quan lại trong lịch sử thời Trần. Đặc biệt, hình ảnh Hồ Quý Ly được xây dựng đậm nét, đa tính cách, đem lại cho người đọc một cảm giác thích thú. Vốn là một nhân vật lịch sử gây nhiều tranh cãi, Hồ Quý Ly được nhà văn lý giải theo một góc độ mới, một vị anh hùng đa mưu túc trí và có một tầm nhìn lớn đối với đất nước - nhân vật mang tính cách tân, cho độc giả thời nay nhiều suy ngẫm.

Bằng một bút pháp hiện đại, đầy sáng tạo, Nguyễn Xuân Khánh đã thổi vào tác phẩm một luồng gió tươi mới, cuốn chúng ta đi theo từng chương, từng chương của cuốn sách. Hiếm có một cuốn tiểu thuyết nào về lịch sử - văn hóa lại có một sức hút mãnh liệt như Hồ Quý Ly. Cuốn sách đã đạt giải thưởng tiểu thuyết của Hội nhà văn Việt Nam năm 2003.

Người đọc hãy đọc tác phẩm bằng một tâm thế của người thưởng lãm vườn văn học, chứ không phải là một cuốn sử. Chỉ khi đó chúng ta mới cảm nhận được một cách thấu đáo sự tinh tế, sâu sắc, mới mẻ và đa chiều của cây bút Nguyễn Xuân Khánh, với những kiến giải lịch sử theo một cách rất riêng.

Link dow bằng IDM ( nguồn VOH) 

 http://www.mediafire.com/?sharekey=0...d0568e5b24962e

Nếu yêu cầu pass giải nén các bạn thử một số pass này giúp mình nhé:

 

webcaohoc.com
www.viet-ebook.co.cc
tech24.vn
vntopic
vntopic.com 

Sách điện tử "Mùa hè giá buốt"


 Truyện audio "Mùa hè giá buốt
  • Sáng tác: Văn Lê

Cuộc chiến để xóa ranh giới vĩ tuyến 17, thống nhất nước nhà đã lùi xa 33 năm. Một phần ba thế kỷ, phần lớn lớp trẻ chỉ còn nhớ đến cuộc chiến khốc liệt qua những bộ phim, những cuốn tiểu thuyết hay lời truyền của cha ông. Nhưng đối với họ, cuộc chiến vẫn chỉ như mới ngày hôm qua. Đó chính là những gì tôi muốn nói về tác giả của “Mùa hè giá buốt” và đồng đội của ông.

Ba mươi ba năm là khoảng thời gian gần đủ cho hai thế hệ trưởng thành, để người ta khách quan nhìn lại những thời khắc thảm khốc của chiến tranh, khi con người đối mặt với cái chết từng giây từng phút. Đó chính là cuộc tổng tấn công Mậu Thân năm 1968.

Khi đọc cuốn sách này tôi rất xúc động. Xúc động vì sự hồn nhiên và dũng cảm của các chàng trai trong tiểu đoàn Bến Nghé, từ đại đội trưởng Quách Cường thẳng tính bộc trực, chàng trai Lê Đức Thịnh thông minh lém lỉnh tới tiểu đoàn trưởng Nguyễn Sỹ Việt tài năng mà quảng đại, bác ái. Những trận chiến của tiểu đoàn vừa dũng mãnh vừa thảm khốc mà đỉnh cao là cuộc tổng tấn công Mậu Thân.

“Mùa hè giá buốt” dẫn dắt người đọc từ trận đánh này đến trận đánh khác. Những trận đánh dũng cảm mưu trí, giành thắng lợi ngay cả khi địch hơn ta nhiều lần cả về quân số lẫn trang thiết bị chiến tranh. Những người lính đã chiến thắng bằng thứ vũ khí mạnh nhất đó là Con Người.

Nhưng có lẽ tác giả không chỉ dẫn dắt người đọc qua những trận đánh đầy mưu trí, dũng cảm mà ở đó tiểu đoàn Bến Nghé đã chiến thắng. Xuyên suốt “Mùa hè giá buốt” có lẽ là sự thảm khốc của chiến tranh, điều mà từ trước tới nay số lượng tác phẩm đề cập tới còn hiếm. Trận tổng tấn công thứ hai kết thúc vào mùa hè năm 1968, tiểu đoàn Bến Nghé đã không còn một cán bộ chỉ huy nào của thời điểm bắt đầu chiến dịch. Tất cả họ đều đã ngã xuống khi tấn công vào sâu trong trận địa của địch. Từ tiểu đoàn trưởng Việt, chính trị viên Xuân, tiểu đoàn phó Ngô Khiêm, đại đội trưởng Quách Cường, y sỹ Chung Cầm, giao liên Bích Vân... Người này tiếp nối người kia chỉ huy chiến trận rồi lần lượt ngã xuống. Nhiều lần trong khi đọc mắt tôi nhòe đi... Ấn tượng nhất đối với tôi là câu chuyện của anh lính Quách Trung Đoan. Mỗi lần đụng độ với địch, khi thu dọn chiến trường anh hay đi sờ ngực áo của lính Sài Gòn. Điều này làm anh em dị nghị và có người đòi kỷ luật. Khi biết mình sắp hy sinh anh đã thú thật với tiểu đoàn trưởng Việt: “Em đã giấu cấp trên về lý lịch của mình. Nhà em có ba anh em trai. Em ở đây, còn hai em nhỏ đang đi học ở nhà thì bị bắt lính. Thế là anh em bắn nhau. Em buồn lắm. Cứ mỗi lần đụng độ với lính Sài Gòn là em có cảm giác như đang giết em mình. Sau mỗi trận đánh, em thường lật xác đối phương, tìm xem nơi ngực áo có tên em mình không? Trong lòng em không lúc nào hết dằn vặt. Em luôn nghĩ rằng thà mình chết bởi tay các em, còn hơn giết chúng thì em không thể. Mọi chuyện là như vậy. Bây giờ... thì em... mãn nguyện rồi”. 

Một mùa hè lạnh giá cả tâm hồn của những người còn sống hay đã chết!

Và cuối cùng, xin được mượn lời của một nhà văn khi nói về cuốn sách này: “Cuốn sách này tác giả viết bằng máu của mình và đồng đội”.

 Link dow bằng IDM
Phần 1:
Phần2:
Phần 3:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/03%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần4:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/04%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần5:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/05%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần6:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/06%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần7:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/07%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần8:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/08%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần9:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/09%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần10:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/10%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần11:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/11%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần12:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/12%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần13

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/13%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần14:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/14%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần15:

http://www.voh.com.vn/data/Sound/200912/15%20-%20mua%20he%20gia%20buot%20(van%20le).mp3

Phần16 :

mms://www.voh.com.vn/VohMedia/Sound/201001/2010010609581016 - mua he gia buot (van le).mp3

 Phần 17 (hết)

 mms://www.voh.com.vn/VohMedia/Sound/201001/2010010609585117 - mua he gia buot (van le).mp3

Sách điện tử "Lạc chốn thị thành"


Truyện audio "Lạc chốn thị thành"
Sáng tác: Phong Điệp
Định dạng: mp3
Nguồn: đài tiếng nói nhân nhân tpHCM

“Cả một thực trạng giới trẻ vất vả chen chân vào đời ở các thành phố lớn hiện ra khá đầy đủ trong "Lạc Chốn Thị Thành" (Nhà văn Nguyễn Đông Thức). Đây là tác phẩm đoạt giải Tư cuộc thi “Văn học tuổi 20 lần III” viết về cuộc sống của những người trẻ tuổi trước ngưỡng cửa vào đời với những vất vả, đánh đổi, và có khi là trả những cái giá khá đắt để có được một chỗ đứng của mình…

Đẹp nhất trong truyện chính là một tình bạn thủy chung, thứ tình cảm quí hiếm hiện nay. Một tình bạn mà dựa vào đó, người ta dẫu có bị đi lạc vẫn có thể quay về. Đọc và thấy lòng nhẹ hẳn đi với thứ tình bạn thuần khiết ấy, sau bao bạo liệt của cuộc sống đã được tác giả thỏa tay (tất nhiên, theo kiểu của một cô gái) tung vào trang giấy…Lạc chốn thị thành hoàn toàn có thể được xây dựng thành một bộ phim dài nhiều tập dành cho giới trẻ.

Bốn nhân vật chính bị lạc chốn thị thành là “tứ cô nương” Kiều, Oanh, Nhung, Phương. Mỗi cô một tính, cùng về thủ đô học đại học. Trong khi đi học, mỗi cô phải tự tìm cách kiếm sống để đỡ chi phí cho gia đình. Tốt nghiệp đại học, không thân thế, hộ khẩu, các cô lao đao đi tìm việc làm để mong trụ lại được ở vùng đất hứa.
Link download (các bạn ko dow dc thì commen mình gửi link khác nhé)
http://www.megashare.vnn.vn/download.php?id=D34C3FB216

Sách điện tử: "Cánh đồng bất tận - Nguyễn Ngọc Tư"

Tên sách:

Truyện audio "Cánh đồng bất tận"

Tác giả: Nguyễn Ngọc Tư
Thời gian: .....
Dung lượng: 17.76 MB
Cánh đồng bất tận là một truyện ngắn của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư. Ngay từ khi ra đời, cánh đồng bất tận đã nhận được nhiều khen ngợi từ các nhà phê bình cũng như đông đảo bạn yêu văn học. Năm 2003, cánh đồng bất tận được báo văn nghệ - tờ báo uy tín nhất của giới Văn học Việt Nam, bình chọn là một trong những truyện vừa hay nhất của năm.
Truyện kể về cuộc sống nay đây mai đó của một gia đình gồm người cha và hai đứa con (Điền và Nương) sau khi người mẹ đã bỏ theo một người đàn ông khác. Bối cảnh câu chuyện là vùng đồng quê miền Tây Nam Bộ với những người nông dân nghèo khó.
Có nhiều ý kiến khác nhau về tác phẩm. Ý kiến không ủng hộ cho rằng nhà văn có cái nhìn đen tối về đồng quê, không hướng con người đến những điều tốt đẹp. Ý kiến ủng hộ cho rằng nhà văn đã viết về cuộc sống của những người nghèo khổ một cách thấu hiểu và không ngại dư luận.
Cũng theo tác giả, trong lời bạt dành cho truyện ngắn của mình, chị viết: Tôi thi thoảng có đọc kinh Phật, có điều thì mình làm được, có điều không.Ví như thế này "Khi bạn tức giận hãy bất động đừng làm gì cả" trời đất ơi, đang tức chết đi được chỉ muốn quạ với ai đó làm sao "bất động" cho được.Vì thế con người còn hận thù ân oán mãi vẫn không cởi được.
Đó có thể coi là thông điệp của câu chuyện, nhưng không phải là tất cả. Hơn hết câu chuyện toát lên lòng nhân đạo, tình người; nó làm cho người đọc khi thì đau khổ, khi thì sung sướng, theo cách nói của nhà thơ Trần Đăng Khoa: những trang viết gần đạt tiêu chuẩn Nam Cao.

Link dow bằng IDM
http://www.mediafire.com/?rmhd4uphc3v760h

Ngày Mai ! Nắng Lên Anh Sẽ Về

Nghe Radio Online






Anh à ...

Hạnh phúc đôi khi nhẹ nhàng lắm đúng không anh ?


Nhưng mà ..

Sao Em tìm mãi, tìm hòai, tìm trong cơn mơ hay trong vô thức Em đều chẳng cảm nhận được hương vị của hạnh phúc ..

Em cảm ơn Anh đã đến bên Em, đã cho Em biết, Em hiểu cái cảm giác được yêu thương, được quan tâm là thế nào

Em cảm ơn Anh - Người Em yêu ! ..

Nhưng Anh à ...

Đôi khi Anh vô tình thôi ... chỉ sự vô tình của Anh mà trái tim Em nó như vỡ ra trăm ngàn mảnh.

Ừ thì Em yêu Anh ...

Vì Em yêu Anh quá nhiều nên Em không muốn chia sẻ Anh với bất cứ ai khác. Vì quá yêu Anh nên Em luôn muốn Anh là của Em. Em - ừ, Em ích kỉ ...



Nhưng Anh biết không ...

Lúc nào Em cũng làm Anh buồn, làm Anh luôn lo lắng..suy nghĩ cho Em ..Em ghét bản thân mình chẳng làm ra trò gỉ cả..
Phải ...

Em là người của bóng tối, là người luôn mang đến phiền phức cho người khác. Đúng hơn là một ngôi sao chổi .. Em chẳng thể nào hóa thành sao băng bên Anh được.. Vì thế ..Em nhiều lúc suy nghĩ rằng : " Hay mình buông tay nhau ra đi Anh"

Em sai lầm ...Em đã buông tay Anh ra.. Em thấy được sự đỗ vỡ của Anh, Em thấy Anh đang đau đớn...đang chua xót, và hơn hết ... Anh yêu Em quá nhiều !

Em nhận ra..Em yêu Anh chưa bằng Anh yêu Em ..Anh cần Em hơn Em cần Anh ..
ừ - Em chưa yêu Anh hết tình cảm trong lòng của Em...


Vì sao Anh biết không ?


Vì Em sợ, Em sợ Anh à .. Em sợ rồi 1 ngày Anh cũng như người ta bỏ ra Em .. cũng như Mẹ Em bỏ Em lại 1 mình trên thế giới bao la này .. cũng như Ba Em bỏ Em lại 1 mình trong cuộc đời này vậy .
Em cô đơn... vì thế Em chẳng muốn Anh phải thương hại Em ..





Anh bỏ nhà ra đi ...Em một mình đó .. một mình nằm khóc, nhớ Anh, nhắn tin cho Anh ..Anh bảo rằng Anh không sao đừng lo cho Anh. ngủ đi ...


Em bật khóc, bật khóc vỉ sự ích kỉ của mình .. chỉ vì sợ Anh buông tay Em trước ..mà Em lại mù quáng đánh mất đi hạnh phúc của Em...





Em xin Anh 1 cơ hội ...Em xin Anh ở lại bên Em .. Anh nói rằng chính Em đẩy Anh ra khỏi cuộc sống của Em chứ chẳng phải là Anh..


ừ nhỉ quên mất - Em sai rồi Anh à !


" Anh chấp nhận Em không "


- " Anh yêu Em - Đừng rời xa Anh nữa nhé !.... "


Anh yêu Em nhiều lắm ...chỉ tại Em ..chính Em ..do Em ...




Em xin lỗi. em sẽ biết trân trọng những gì Em đang có ..Anh đã về với Em rồi ..
Anh là hạnh phúc ...là hạnh phúc bất tận của Em ..


Từ bây giờ ..Em sẽ yêu Anh - yêu thật nhiều Anh à ...Em không rời xa Anh nữa đâu ... Tin Em đi - Người Em yêu à







Ngày mai ...Ánh nắng sẽ lại về ..!


Sưu tầm


Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Sách Điện tử Online
Tel:        (+844)66. 552. 656
Mobile:   0985. 116. 217
Email:    info@gioithieu.com.vn

Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”


 Nghe Radio Online




Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân trọng hơn những gì ta đang có. Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn phim trước mắt.


Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…


Nhắm mắt lại mà nghe…


Dư âm vẫn còn đây…


Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!

 

                                                                         Ảnh minh họa: jessica22lindsay


Thư gửi người yêu cũ….


Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.


Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau.


Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?


Người yêu cũ à!.Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi   Friendslist của Yahoo Messenger, xóa tan hoang cái blog anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí ức”. Anh có xóa được kí ức không? Có xóa được những kỉ niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?


Còn em, em chọn cách bước đi, em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và trân trọng.


Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuổi nhưng anh biết không em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ nhất. Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.


Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ… Bản tình ca mang tên “Mười năm” mà chúng ta đã nghe ở quán Café năm ấy có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại, khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói “Chào anh! Em rất tốt còn anh thì sao?”


Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe noí với em rằng “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ” ; “Trạm tiếp theo: Hạnh phúc”.



Tháng 8, tôi gửi đi một lá thư, điạ chỉ mang tên là Cảm giác, người nhận thư mang tên Vĩnh viễn.

                                                                              

Cá Rô

 


Ảnh minh họa: Toxiclovekid

  • Vì đã từng thuộc về nhau...


Nếu 1 ngày mình gặp mặt khi bước trên 1 con đường chỉ biết đi qua nhau mà không chào hỏi, không phải vì không muốn mà bởi vì không thể... Vì những kỉ niệm đẹp, những quá khứ buồn không thể quên...


Vì đã từng thuộc về nhau...


Nên đừng làm tổn thương nhau sau khi chia tay... Vì mình đã từng thuộc về nhau...

Nếu có thể xin hãy im lặng...


Nếu có thể xin hãy nhìn về con đường phía trước...


Đừng quay đầu lại...


Đừng hối tiếc điều gì!


Vì mình đã từng là của nhau...


Nếu có thể xin hãy hạnh phúc! Đừng buồn, đừng nhớ, đừng mong....


Nếu có thể hãy quên đi....


Cái gì đã qua hãy cứ để nó qua đi vì mình không còn khả năng giữ ng đó ở bên cạnh, không thể mang lại hạnh phúc thì xin hãy để mọi chuyện là kỉ niệm, là quá khứ để khi nghĩ lại cảm nhận được niềm hạnh phúc khi đã từng yêu và được yêu.... Vì anh giống như cơn gió, e chỉ là ngọn cỏ bé nhỏ sao có thể giữ chân anh?


Vì đã từng thuộc về nhau...


Nên sẽ cố gắng giấu đi cảm xúc trong lòng để rồi một ngày xa lắm nhìn lại sẽ cảm thấy nhẹ lòng...


Sẽ cảm thấy vui khi anh hạnh phúc bên người khác, không phải là em!


Có nhiều người đã từng yêu và được yêu không phải chỉ mỗi mình em....

Cũng có nhiều ng đã đánh mất một nửa của mình, không phải chỉ mỗi mình em...


Em vẫn sống tốt, vẫn cười mỗi ngày, vẫn ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống... Có chăng chỉ là thiếu 1 người bên cạnh, quan tâm và coi em là 1 người quan trọng....Có chăng chỉ là cảm giác cô đơn, chỉ là nỗi nhớ....


Nếu như anh đã tìm thấy 1 người bên cạnh, nếu như vị trí đã từng là của em trong lòng anh đã là của người khác thì em chúc anh hạnh phúc! Dù trong lòng em...


Cuối cùng hôm nay em đã hiểu, không còn trách móc, đau khổ hay buồn phiền.... Xin lỗi vì thời gian qua e chẳng hiểu anh dù chỉ 1 chút... Em chỉ biết nói em yêu anh mà không biết anh cần gì và muốn gì... Cuối cùng anh vẫn là anh....


Truc Nguyên


Ảnh minh họa: Ilissa


  • Thế đâu phải chia tay…


Lời tác giả: “Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ “yêu”: quá khứ của nó không đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn tương lai vẫn còn ở thức điều kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn cứ đến bên mỗi người như một món quà mà Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân lên trong muôn vàn cung bậc của xúc cảm.”


Blogger Ice : Lạnh nhưng… ngọt


Đêm


Thành phố như khoác lên mình một tấm áo mới trong ánh đèn lung linh với những màu sắc biến ảo. Màn đêm buông xuống kéo trùng cái ồn ào, xô bồ của cuộc sống thường nhật. Đêm, thu lại ở một góc nhỏ của phố phường, để lắng nghe hai con tim đã không còn chung một nhịp đập.


- Mình… dừng lại ở đây thôi, em nhé. Anh không muốn tiếp tục thế này nữa !


Em nhìn tôi không chớp mắt. Cái nhìn thẳm sâu như muốn kiếm tìm một sự thật ẩn trong đó.


- Anh thực sự muốn như vậy?- Em khẽ hỏi.


1s…2s…3s…Thời gian như đứng lại. Phải chăng cuộc sống vốn vẫn vậy, luôn có quá nhiều câu hỏi và quá ít câu trả lời. Hay bởi, lúc này câu trả lời tốt nhất là sự lặng.


Hàng mi dài khẽ cụp xuống. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng trên môi em mang theo cả một nỗi sầu khôn nguôi.


- Em hiểu rồi…


- …


- Taxi…


Em sải bước thật nhanh về phía chiếc xe. Muốn kéo em lại nhưng những lời đã nói ra…Tất cả như kìm chân tôi lại. Chiếc taxi phóng vụt qua tôi, khuất bóng phía chân cầu.


Còn mình tôi với những ngọn đèn đêm.


Ngày không em…


Tiếng chuông báo thức réo inh ỏi vang khắp căn phòng. Tỉnh giấc. Đầu đau nhói Mùi rượu vẫn bám trên cơ thể. Đêm qua, chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu. Chỉ biết càng uống càng tỉnh và chẳng thể quên…Trong khoảnh khắc, tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình. Ngỡ như mơ nhưng đó là sự thật. Một lựa chọn của chính tôi.


Trước khi gặp em, mọi người trong công ty gắn cho tôi cái mác “robot”. Nụ cười vắng bóng trên khuôn mặt tôi cũng tựa như mưa chẳng mấy khi ghé thăm sa mạc. Sự lạnh lùng toát ra từ vẻ ngoài. Ngày ấy, tôi lao vào công việc, vắt kiệt sức mình vào những dự án mới nối tiếp…Tất cả những gì tôi làm khi đó chưa hẳn bởi nhiệt huyết của một chàng trai 22 tuổi mà cốt yếu tạo cho mình một cái “vỏ bọc” để chốn tránh, để lãng quên những nỗi buồn ẩn sâu, để xoa dịu phần nào những vết thương vẫn còn rất mới trong tim vần nhói đau hàng đêm… Thật chẳng khác nào “robot”. Không sống thật vớ chính bản thân mình. Ngột ngạt, bức bí và có chút hèn nhát nhưng đó lại là cách sống mà tôi đã chọn.


Cuộc đời vốn chẳng phải một con đường thẳng tắp mà còn biết bao đường vòng, lối tắt.Và ngày tôi gặp em, vào đúng thời điểm ấy cũng là khi một ngã rẽ mới được mở ra. Em bước vào cuộc sống của tôi thật nhẹ nhàng. Em đến, băng lại vết thương trong lòng tôi bằng những chiếc băng keo của sự quan tâm chân thành và thấu hiểu thật sự. Em đến sưởi ấm con tim tôi lạnh giá để thêm một lần nó lại biết rung động sau bao lần tự hứa khép cửa trái tim và sẽ chẳng để ai bước vào. Em đã mang một điều thật quý giá trở lại bên tôi. Đó là tình yêu. Và từ ngày ấy, “robot” biết cười !


Duyên may đã mang đến một tình yêu mà tôi không ngờ tới. Gần hai năm là một quãng thời gian hạnh phúc bên em. Lẽ ra, tôi sẽ là người hạnh phúc. Có điều…trong tôi, một người đàn ông, vẫn luôn tồn tại con người tham vọng. Tình yêu của em đã là động lực để nó được tiếp thêm sức mạnh. Nhưng trớ trêu thay, tình yêu của em càng lớn bao nhiêu thì con người tham vọng đó càng lấn át con người tình thương trong tôi bấy nhiêu. Mỗi phút giây trôi qua khiến tôi hạnh phúc hơn nhưng cũng dễ bị tổn thương hơn và đã có lúc sự yếu đuối hiện diện trong tôi. Vì chính tôi đang làm người tôi yêu tổn thương thật nhiều, dù chưa một lần em nói ra điều đó nhưng tôi đọc thấy tất cả qua ánh mắt nâu buồn và những khoảng lặng chẳng nói thành lời khi bên em. Thẳm sâu trong lí trí vẫn luôn mách bảo, nếu yêu em, tôi phải rời xa em vì nếu tiếp tục với tôi, em sẽ tổn thương thật nhiều. Tôi không xứng đáng với tình yêu của em. Khi nhận ra điều này cũng là lúc tôi biết…một ngày nào đó tôi sẽ mất em…


Và, cái ngày đó chính là ngày hôm qua.


Tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình như chưa từng đến. Em có thể oán hờn tôi là một kẻ vô tình. Nhưng tôi không muốn một ngày nào đó chính tôi lại là kẻ bóp nghẹt con tim của người con gái đã mang tình yêu đến bên tôi và thay thế nụ cười trong veo của em bằng những giọt nước mắt đắng chát. Tôi không muốn như thế. Tình yêu nơi con tim tôi dành cho em vẫn còn vẹn nguyên nhưng tôi đã đánh đổi…Có lẽ đó cũng là lần sau cuối tôi khiến em phải đau lòng. Tàn nhẫn với em, cũng là tàn nhẫn với bản thân. Vết thương ấy sẽ mãi nhức nhối không thôi bởi vì yêu em, tôi đã từ bỏ chính em !


Ngày không em, chẳng còn dư vị cả sự ngọt ngào từ những niềm vui nho nhỏ mà em mang lại.


Ngày không em, chông chênh nhớ…


Ngày không em, cuộc sống của tôi thiếu đi thật nhiều…


Ngày không em, tôi quay trở lại với cuộc sống trước kia, khoác cho mình một “vỏ bọc” lạnh lùng hơn trước. Chưa khi nào tôi sợ những phút giây ngơi nghỉ như lúc này. Bởi đâu đó trong con tim tôi vẫn luôn có bóng hình em, từng suy nghĩ vẫn hướng về em. Và lòng tôi lại nhói đau…


Lao đầu vào công việc như một kẻ điên dại, tôi đổi lại được sự thăng tiến trên thang danh vọng. Đó là thành công do chính tôi tạo dựng bằng khả năng của mình. Đáng tự hào, đáng vui. Vậy mà trong tôi, niềm vui ấy chưa bao giờ trọn vẹn khi chính những lúc đó sự cô đơn bủa vây lấy tôi, chẳng có lấy một người hiểu mình để sẻ chia. Với thời gian, tôi đã cố làm cho mình nghĩ rằng tôi đã quên em. Nhưng , không có em, tôi nhận ra, mình sẽ luôn cảm thấy cô độc.


Cuộc đời như một trò chơi tung hứng với năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tình yêu. Tung chúng lên không trung, ta sẽ thấy ngay công việc là quả bóng cao su vì khi rơi xuống đất nó sẽ lại nảy lên. Nhưng bốn quả còn lại đều là những quả bằng thuỷ tinh. Nếu lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị hư hỏng, thậm chí bị vỡ nát. Chúng không bao giờ trỏ lại như cũ. Tôi đã tung hứng quả bóng công việc thật tài tình. Nhưng quả bóng tình yêu thì không. Tôi đã để nó tuột ra khỏi tầm tay mình. Để tới bây giờ, hơn lúc nào hết, tôi mong có em bên cạnh, như ngày xưa. Nhưng, có lẽ đã quá muộn màng…

 

Ảnh minh họa: Myryelfe

Ngày không anh…


Chiếc taxi khuất bóng dần và dừng lại ở phía dưới chân cầu.


Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết, đêm đó đâu chỉ có mình anh đứng lặng hàng giờ trên cầu. Mà còn một người đã thu cả bóng hình anh từ phía xa qua đôi mắt nhoà lệ. Là em.


Thượng đế đã ban cho mỗi con người một món quà đặc biệt, đó là tình yêu. Khi món quà ấy được trao tặng đi cũng là lúc tình yêu đâm chồi nảy lộc với những điều kì diệu và bí ẩn của nó. Ở đúng vào thời điểm đó, em đã gặp và trao món quà đó vào tay anh. Chưa một lần em tự hỏi, anh có xứng đáng với nó hay không? Chỉ bởi tình yêu đâu phải món hàng ngoài chợ để mà mặc cả. Em đã trao nó đi mà không toan tính thiệt hơn.


Em không thể lựa chọn tình yêu nhưng tình yêu đã lựa chọn em. Và em đã đón nhận khi tình yêu đến từ nơi anh. Bao vui buồn, niềm hạnh phúc cũng như những nỗi khổ đau… đã được san sẻ trên suốt nẻo đường yêu. Nhưng ngày hôm nay, anh đã trao trả lại món quà ấy lại cho em. Có điều, nó không còn như trước nữa…


Ngày không anh, thời gian như trôi chậm lại. Em chìm trong hồi ức của những ngày đã qua. Từ mai, em sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới vắng anh trong đó. Em vẫn luôn nghĩ, mình đủ mạnh mẽ để bước về phía trước. Vấn đề chỉ là thời gian bởi nếu như tình yêu khiến người ta lãng quên thời gian thì chính thời gian cũng khiến người ta lãng quên tình yêu. Nhưng thật sự khó vô cùng khi nỗi nhớ trong em vẫn thật đậm sâu và cho tới ngày ấy, con tim em sẽ chỉ là một khoảng trống vô định.


Ngày không anh, em chẳng còn được thu mình nhỏ nhắn trong vòng tay anh ấm nồng.


Ngày không anh, đã bao lần sâu thẳm trong lòng em tự hỏi: ở nơi kia, trong một phút giây nào đó, anh có còn nhớ tới em?


Ngày anh để em ra đi, trước sự im lặng không nói, có một điều em vẫn mãi đinh ninh rằng: “Thế đâu đã phải là chia tay!”


Và, nếu có một cơ hội cuối trở lại tìm nhau, liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân để hàn gắn những mảnh vỡ nơi con tim em?



Ảnh minh họa: Valentina Kallias


“Boomerang tình yêu”…


Nỗi nhớ em da diết dẫn lối, đưa tôi trở về những miền kí ức, trở về nơi ghi dấu bao kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng tôi. Đúng ngày này, hai năm về trước, có một người con gái đã đổi tên cây cầu vượt thành “cầu vồng nhân tạo” trong tiếng cười trong veo để ghi dấu tình yêu của chúng tôi. Cũng chính là người con gái ấy đã mang lại nụ cười, khiến tôi biết cố gắng trong suốt những tháng ngày sau đó. Nhưng cũng tại nơi đây, bằng chính lựa chọn của mình, tôi đã để em ra đi. Tôi luôn nghĩ một mình sẽ mạnh. Yêu thương làm tôi mất đi sức mạnh đó. Nhưng, tôi đã nhầm! Khi đứng ở đỉnh cao của thành công, danh vọng và tiền tài, có lẽ cũng là khi con người ta cảm thấy cô đơn hơn cả nếu chẳng có lấy một người để sẻ chia. Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận thấm thía điều đó. Vắng em, mới biết tôi cần em tới nhường nào, mới hiểu em có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi xiết bao. Vắng em mới thấy, con tim lạnh giá.


Tôi đứng đó, trơ trọi. Ánh đèn đêm nhoè dần qua khoé mắt cay cay.


Trong khoảnh khắc, ngỡ như mơ, một bàn tay khác đan vào tay tôi. Phút chốc, khoảng trống giữa những ngón tay tôi được lấp đầy bằng những ngón tay nhỏ bé mà thật ấm áp. Bàn tay ấy đã quá thân thuộc với tôi. Bàn tay của yêu thương, của Em - người con gái tôi yêu!


- Đó đâu là chia tay, phải không anh…?


Nếu tình yêu có điều kì diệu thì chính là khoảnh khắc này đây. Chiếc “boomerang tình yêu” đưa em trở lại bên tôi.


Xiết chặt tay em và sẽ không bao giờ tôi đánh rơi những yêu thương một lần nữa bởi một mình thì đi nhanh hơn nhưng có hai người sẽ đi được xa hơn.


  • Blog Radio chuyển thể từ email: Cá Rô – Truc Nguyen - Ice

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

  • Nhacvietplus & Blogviet

    Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

    Blog Radio Sách Điện tử Online
    Tel:        (+844)66. 552. 656
    Mobile:   0985. 116. 217
    Email:    info@gioithieu.com.vn

Khóc rồi hãy cười lên và bình yên em nhé!

Nghe Radio Online:


               (Radio blogviet.dalink)

Lá thư trong tuần:
Cà phê đắng và mưa

“Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm

Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong “

Càfe Tre một chiều mưa, em ngồi thu mình ở chiếc bàn ẩn trong góc khuất, nhìn qua khoảng trống đủ rộng để chiếc bàn bên quen thuộc ấy đập vào tầm mắt. Sau dạo ấy mỗi lần đến Tre em đều đi một mình, chọn đúng chiếc bàn kia, nhưng hôm nay đã có một cô gái và một chàng trai ngồi vào đúng chỗ đó…. Bỗng tất cả kỉ niệm dường ngủ quên trong tim em bỗng tỉnh giấc, cứ thi nhau đánh vào tim, nhói lên từng hồi…. Em quyết định không trốn chạy nữa, sự thật cho dù đau đớn hay phũ phàng thế nào cũng không thể thay đổi, tại sao em cứ vẽ ra xung quanh em những bức tường thật đẹp rồi chẳng dám chạm tay vào nó như sợ chúng vỡ tan… Tại sao em lại cứ nhốt em trong chiếc hộp kia, tại sao em lại cứ làm đau chính em?

Chiếc bàn đó, hình ảnh em học chơi cờ tướng hiện lên, trò này là của cánh mày râu vậy mà em cũng muốn học…. rồi chẳng nhớ nỗi con nào đi đường nào, cứ phải luôn miệng vừa chơi vừa hỏi “thầy”- cũng là đối thủ…., hình ảnh một mình em uống một hơi hết gần hai chai sting liền trong khi anh mắt tròn lên vì ngạc nhiên…. Em giật mình chợt hỏi: Liệu anh có còn nhớ không những kỉ niệm của chúng ta?…. Còn em, vẫn mang theo nó bên mình như một báu vật, nhưng không dám mở ra xem, em sợ nó vỡ tan…. Em đã gói ghém thật kĩ cất vào góc khuất trong tim, nhưng có lẽ vì cứ mang theo nhiều báu vật nên trái tim em nặng quá anh à, nó làm môi em không còn cười tươi, mắt em không còn long lanh vì nhạt nhòa nước. Em xin một lần đem hết kỉ niệm ra xem, lau chùi sạch sẽ rồi đập tan….để bước tiếp những ngày phía trước.



Anh! có còn nhớ những ngôi sao không? Những ngôi sao hình bản đồ VN nè, những ngôi sao hình đầu trâu mà anh nhắn tin bảo em ra trước nhà xem có còn không đó.... em bảo em là đầu trâu, vì em thuộc cung kim ngưu, và vì em vừa ngu vừa lì....Anh còn nhớ quán kem ở bờ kè bên sông không? Em đòi mãi anh mới chịu chở em đi ăn đó nhớ không? Anh còn nhớ đã cõng em thế nào không? Cõng đi qua đi lại y như bị khùng đó anh nhớ không? Anh còn nhớ anh nhéo em bầm cả tay, vết bầm thì tan đi một tuần sau đó nhưng vết bầm trong tim em khi anh ra đi thì còn mãi...Anh còn nhớ anh xiếc cho em xem thế nào không? Nói thật mấy trò đó làm sao lừa được em, nhưng vẫn ngây ngô hỏi anh làm sao hay vậy? Để rồi nhìn anh cười mãn nguyện vì xiếc thành công....Anh còn nhớ biển không? Hôm anh và em đi biển ấy, kết quả là sau trận đi biển, anh giận em vì một tội, tội rất nặng anh nhớ không? Anh có còn nhớ những ngày anh từ Đà nẵng vô Sài Gòn vào ngày sinh nhật em không, anh vô mà chẳng báo cho em biết gì cả… Anh thật sự khiến em rất bất ngờ! Chưa bao giờ em có một sinh nhật vui đến thế...

Tất cả, tất cả trong em vẫn nguyên vẹn nhưng chẳng biết anh có còn nhớ không? Còn em, em chẳng nhớ nỗi bao lần em viết tin nhắn mà không dám gởi, em chẳng nhớ nỗi bao lần em gởi tin mà chẳng nhận được replay, em cũng không đếm hết những lần em không khóc mà nước mắt vẫn chảy, dù em liên tục dùng tay quệt đi nhưng vẫn không sao lau khô được nó. Em nhớ ngày đầu xa anh, em sợ cái điện thoại kinh khủng, em sợ nhìn màn hình mà chẳng có tin nhắn hay cuộc gọi nào, em sợ cái cảm giác hụt hẫng khi vồ lấy nó nếu có tin nhắn tới để rồi chạnh lòng khi đó chẳng phải là tin nhắn của người em đang mong chờ, em không dám nạp card vì sợ sẽ gọi cho anh khi em nhớ anh đến quay quắt, em sợ em trở thành kẻ thứ 3…. Sợ lắm anh biết không?

Mùa mưa năm nay nán lại muộn hơn mọi năm thì phải, mưa Sài Gòn không dai dẳng nhưng cũng đủ gợi lên cho ai đó những nỗi nhớ không lời. Trời không lạnh như khi em gặp anh, nhưng lúc này bàn tay em lạnh buốt vì bàn tay đã từng sưởi ấm cho nó giờ đang sưởi ấm cho một bàn tay khác mất rồi…..Mưa ngoài trời đã tạnh từ lúc nào rồi mà mưa trên mắt em vẫn chưa tạnh, café nhiều sữa sao vẫn cứ đắng?

Uống nốt những gì còn sót lại trong ly, em tự nhủ đó sẽ là những cay đắng cuối cùng em dành cho một cuộc tình, từ nay em sẽ không bao giờ uống café nữa… Phía chân trời, mặt trời hiện lên với những vệt sáng cuối ngày,thứ ánh sáng mạnh mẽ, dường như bao năng lượng bị cơn mưa lấn át nay bừng lên mãnh liệt.

Em thầm mong chính em cũng thế….

  • Gửi từ email Beut huynh beut501@...


Cơn gió mang tên em!

Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã lo xong đâu vào đấy.”

“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

Người con trai chậm rãi nhấp tiếp một ngụm coffee rồi lại quay mặt sang hướng khác như muốn lãng tránh câu hỏi của cô gái.

“ Sau khi sang Mỹ anh sẽ tổ chức lễ cưới ở đó luôn, chắc là không về nữa. Nhưng cô ấy muốn đợi sau khi phẫu thuật mới làm lễ.”

“ Cũng đúng. Cô dâu nên bước đi bên cạnh chú rễ thì mới hạnh phúc. Nhưng nếu phải ngồi xe lăn thì cũng không sao, chỉ cần anh luôn đi bên cạnh chị ấy là được…giống như…cái cách anh đã từng che chở cho em…”




Cả hai chìm ngập trong khoảng không im bặt, cô liếc nhìn sang chiếc nhẫn đeo ở bàn tay trái của anh, vẫn còn vẹn nguyên vị trí của nó, ngón áp út. Một thoáng suy nghĩ lướt nhanh qua, cô lấy ra một cái gì đó nơi cổ mình đang đeo, đặt vào tay anh.

“ Em không kịp chuẩn bị quà cưới, suy đi nghĩ lại tặng vật này là thích hợp nhất. Cứ xem ý nghĩa của nó thay cho lời chúc của em vậy.”

Cô cuối xuống nâng trên tay cốc coffee ấm, thưởng thức nó một cách bình thản như trước giờ vẫn thế, nét mặt không để cho người khác nhìn thấy được điều gì ẩn giấu sau nụ cười. Giọng người con trai trầm hẳn xuống, nhìn cô với đôi mắt kiên định pha lẫn chút hồ nghi:

“ Đó là điều em muốn, phải không?”

“ Vâng.” Giọng cô gái dứt khoát

Không gian vẫn chìm lấp một khoảng lặng vô định nơi góc phòng. Tôi để mặc chúng tiếp tục với sự câm lặng đó, không một động tĩnh, không một thứ âm thanh nào được làm huyên náo hay dễ dàng chen chân vào phá hỏng sự yên ắng vốn dĩ. Chỉ còn tôi với cơn mộng mị không yên giấc, bóng tối cứ đôi lúc chập chờn vây quanh lấy, một cảm giác hoang lạnh khi giấc ngủ muộn đến với tôi đêm qua, thế nên tôi cho phép sự biến lười cứ thế lan khắp cả cơ thể.

 Ngoài kia, những tia nắng chói chang bắt đầu xâm chiếm khoảng không nhỏ hẹp của tôi. Từ khung cửa đến bốn mảng tường, bàn làm việc, rồi đến chỗ khuất nhất là chiếc giường nơi tôi đang trú mình dưới lớp chăn dày, trắng muốt. Tôi vẫn nằm bất động, cho đến khi chợt nhớ, tối qua… cửa sổ nhà tôi không hề mở.
Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng được xoa dịu khi thấy Quân đang ngồi ở salon đối diện phòng tôi nhìn vào. Người duy nhất có chìa khoá nhà, nơi ở mới của tôi.

“ Em dậy trễ quá.”

“ Vì tối qua ngủ muộn.”

“ Em chuẩn bị đi. Anh muốn đưa em đến một nơi.”

“ Mình ra biển trước được không?”

Gió biển cứ thế thổi vào tôi ào ạt mang theo một mùi hương quen thuộc của đại dương. Ngồi trên xe, tôi lãng đãng để hồn mình lơ lửng theo gió, tôi nhìn thấy được những mảng trắng trong suy nghĩ của mình, không có gì cả. Xe lao vút trên đường vắng, biển đã gần kề, cái cảm giác đó cũng không còn xa vời vợi, cảm giác cho tôi nhìn thấy hình ảnh của những con người mà ngày mai đây, tôi sẽ không còn gặp lại.

Anh không phải là một cơn gió, anh cũng chưa bao giờ rời xa tôi. Chỉ có tôi đã đến và rời khỏi cuộc đời anh như một sự an bài đã sắp đặt. Trong ký ức tuổi thơ tôi, dáng hình một con bé sáu tuổi chợt hiện rõ lúc này, gương mặt ngây ngô lúc nào cũng cười toe toét bước đi trên biển. Bởi nó biết rằng nó được chở che tuyệt đối với bàn tay vững chắc luôn nắm chặt lấy nó, nó sẽ chẳng phải sợ bị thất lạc hoặc chưa bao giờ có cảm giác bị bỏ rơi giữa cái thế giới này, như những người đã tạo ra nó để rồi bỏ mặc nó một mình chống chọi với cái buốt lạnh và sợ hãi. Hay nói đúng hơn, tôi đã được anh ban tặng cho một cuộc sống mới. Nơi thế giới của anh, tôi không phải trải qua bất cứ nỗi đau, nỗi sợ hãi và bất an. Những cụm từ đó chưa từng xuất hiện trong từ điển trưởng thành của tôi.


Nhưng hôm nay không còn là ký ức của tuổi thơ, tôi đã lớn lên và những tháng ngày kia sẽ phải lùi lại phía sau. Khi đó tôi chẳng buồn nghĩ rằng mình sẽ phải rời xa chúng mãi mãi. Anh không hề thay đổi, tôi cũng không tìm được cảm giác hoài nghi nào khi ở bên cạnh anh. Mặc dù luôn gọi nhau là anh em, nhưng tôi không thể nào che giấu được anh qua ánh mắt của mình. Thứ tình cảm gắn bó đó sao có thể chỉ dừng lại ở cụm từ “ anh em”. Dường như anh cũng thế, chúng tôi không che giấu tình cảm của mình, chỉ còn thiếu một lời khẳng định để mọi người thấy rằng chúng tôi thực sự là của nhau. Và càng hạnh phúc bên anh tôi lại càng quên đi những bài học trong những nỗi ám ảnh khi vừa chào đời, tôi gần như bỏ quên tất cả những gì thuộc về thế giới ban đầu của mình, nó khắc nghiệt và luôn nhắc nhở tôi phải cẩn trọng. Niềm vui được ban tặng thật ít ỏi, nhưng chỉ cần tôi buông lơi trong một phút giây nào đó, số phận có thể sẽ lấy đi của tôi tất cả.

Ánh hoàng hôn đứng lặng giữa đường chân trời, cảnh tượng ấy hắt vào tôi thứ ánh sáng mờ ảo, đang nhạt dần giữa bóng chiều tà. Gió bắt đầu thổi mạnh và âm thanh thét gào của sóng biển cũng không thua kém bất cứ điều tự nhiên nào ở đây. Tiếng sóng biển gần như áp đảo hết tất cả mọi thứ, nhưng xen lẫn đâu đó tôi vẫn còn nghe được tiếng cười, tiếng cười chất đọng những giấc mơ đẹp không vướng bận một chút âu lo. Tiếng nô đùa ấy càng rõ rệt hơn, tôi giật mình nhận ra giọng cười quen thuộc ấy, trong đó tôi nhìn thấy khuôn mặt cười của mình và có cả anh. Nó gần như ở trước mắt, thật gần đến có thể cảm giác được nó đang hiện hữu. Tồn tại như chưa từng biến mất. Những vệt sáng cuối ngày của biển lướt qua tóc, xuyên qua bàn tay và chúng hằng lên những chuỗi ngày của hôm qua. Tôi khẽ khép mắt, bất động ngồi trên mặt cát êm dịu. Để mặc cho sóng biển nhấn chìm cảm xúc lúc này, tôi ước gì mình có thể tàn nhẫn thêm chút nữa. Tôi đã dửng dưng đẩy người quan trọng nhất đời mình cho một cô gái xa lạ, thì sao lại không tàn nhẫn với bản thân hơn để tình cảm kia được dứt khoác.

Hồi nhỏ tôi rất hay nằm mơ, những cơn mộng mị cứ chập chờn vây lấy mỗi khi tôi nhắm mắt ngủ. Nỗi ám ảnh, sự sợ hãi sẽ phải trở lại những ngày tháng không bình yên luôn đeo bám tôi thật dai dẳng. Những lần như thế anh lại ngồi cạnh bên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé: “Không phải sợ gì cả, anh vẫn luôn ở đây, bên cạnh em mà.” Giọng nói anh thì thầm và chờ đến khi tôi ngủ yên giấc mới thôi. Mãi về sau, những giấc mơ đó đã biến mất hoàn toàn. Tất cả đều là nhờ có anh. Và cũng không biết từ bao giờ tôi đã tin rằng cuộc sống này là một đoá hoa luôn tươi thắm, sẽ không bao giờ lụi tàn. Cho đến khi chị xuất hiện, những giấc mơ của tôi trở nên đếu đặn vào mỗi đêm, nhưng đã không còn bàn tay nào nắm chặt lấy tôi nữa. Hay nói đúng hơn bàn tay anh đã không thể tiếp tục nắm chặt lấy tôi như ngày nào. Ngay khoảnh khắc lần đầu gặp chị, tôi đã hiểu, tất cả đó là sự sắp đặt của số phận và dù tôi có cố gắng thì cũng không thể nào tìm được cách thay đổi. Chị là bạn của anh, chị không đẹp nhưng mang một gương mặt thánh thiện, chị có nét dịu dàng hơn người và chắc chắn là hơn cả tôi. Chị có rất nhiều ưu điểm của một người con gái giỏi giang, chỉ có điều chị không thể có được tình yêu của anh. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn thuộc về chị vì anh nợ chị một cuộc sống. Chị đã lấy người mình làm lá chắn cho anh khi tai nạn bất ngờ xảy ra. Và để lại hậu quả là mất đi khả năng di chuyển đôi chân của mình. Tôi biết chị đã dành cho anh một tình yêu cũng nhiều như tôi đã yêu anh. Tôi liệu có thể thay đổi được gì đây? Có thể trách ai đây? Có chăng chỉ là biết mỉm cười…vì anh không bao giờ muốn tôi phải khóc…

Lúc nhận ra anh không còn có thể ở bên cạnh tôi được nữa, cũng là lúc tôi hiểu bao năm qua tôi đã sống quá dựa dẫm vào anh, như một ký sinh trùng bám víu vào một vật thể to lớn tìm cho mình sự sống. Cách cuối cùng tôi có thể chọn lựa là rời xa khỏi cuộc sống của anh, rời xa tất cả. Tôi nhờ Quân kiếm giúp một nơi ở mới, dù nhỏ hơn rất nhiều nơi mà tôi đã từng sống, không nhiều tiện nghi, cuộc sống của tôi không còn xa hoa và đầy đủ như trước. Nhưng tôi biết một điều, đây mới chính là thế giới tôi được sinh ra và là nơi tôi thuộc về nó. Anh đã cố ngăn cản, nhưng tôi không muốn mình tiếp tục khép nép dưới bàn tay che chở của anh. Và hơn nữa, giờ anh đã có gia đình.


 Anh ước gì nghe được một câu nói níu giữ từ em. Giá mà em nói anh đừng đi, nhưng rồi em đã khiến anh phải chờ đợi trong vô vọng. Ngôi nhà này chứa đựng những ngày tháng vui vẻ nhất mà có lẽ sau này sẽ không thể tìm lại được. Vì thế anh không muốn mang theo bất cứ gì. Tất cả đều được đặt đúng vị trí của nó và cả thứ cuối cùng em trả lại anh cũng thế. Chúng thuộc về nơi này. Những ngày cuối cùng sống trong ngôi nhà thân thuộc, anh lại không ngừng suy ngẫm… Có lẽ em đã đúng. Vấn đề không còn là quyền quyết định của anh có muốn hay không mà chỉ đơn giản là trách nhiệm. Là trách nhiệm mà anh bắt buộc phải thực hiện. Em biết không? Trong khái niệm của anh, gặp người thích hơp trong hoàn cảnh thích hợp thì mới là thế giới đúng. Nhưng giữa cuộc sống đầy rẫy những bất công thì thế giới đúng làm sao để tồn tại? Ngoài kia là bao cạm bẫy đen tối đang chờ em, nếu ngay cả nơi mà ta từng sống thật bình yên mà em cũng muốn rời bỏ thì dù là đang ở bất kỳ đất nước nào, em nghĩ anh có thể yên tâm sống trọn vẹn cho một tình yêu khác ư? Anh mong em sớm đọc được những dòng này. Lần cuối cùng mình ngồi cùng nhau ở Sunset Coffee anh đã muốn em hãy bật khóc, chưa lúc nào anh để em phải khóc. Nhưng khi đứng trước một quyết định quan trọng như vậy em cũng vẫn không nhỏ một giọt nước mắt. Sự chịu đựng đó đã vượt quá sức tưởng tượng của anh. Anh thật sự không biết em lại sẽ trốn ở một góc tối nào để giấu nhẹn những nỗi đau kia. Nếu thế xin em hãy khóc đi, dù cho bàn tay anh chẳng còn có thế lau khô nước mắt cho em… nhưng có lẽ giờ đây em không còn cần bàn tay đó nữa, phải không?

Anh chợt nhận ra khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của em. Mọi thứ bây giờ phải kết thúc để mở ra một khởi đầu. Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!”


Cánh thư rơi xuống, tôi như ngã quỵ trên nền gạch lạnh tê buốt, nước mắt từ đâu chảy xô nhau làm nhạt nhoà ánh nhìn của của tôi. Cơn gió rét nào ùa vào làm vị mặn đọng trên môi càng xót xa chua chát. Ngày hôm nay, ngay lúc này, tôi đã khóc, những giọt nước mắt mong manh cho ngày xanh. Còn tôi, khóc cho ai đây? Cho tôi hay cho anh? Hay cho dòng đời dạng biến vô thường?

Thời gian để lại tất cả chôn vùi sau bước chân, chặng đường cô phải bước một mình đã đi quá xa rồi và bước chân ấy mỗi lúc càng vững chãi. Dù có gục ngã thêm lần nữa, cô vẫn tự đứng dậy và đi tiếp. Có lẽ vì cô như cơn gió phiêu lãng bất tận, nơi gió đi qua sẽ không trở lại nữa. Nỗi đau có đến rồi lại sẽ tan. Sunset vẫn thường xuất hiện gương mặt cô ngồi nơi khung kính nhìn ra bên ngoài. Người chủ quán khi nhìn thấy cô là biết phải mang thức uống gì đến, vẫn là hương vị Robustas phản phất. Nhưng giờ cô gái chỉ đến đây một mình, luôn luôn là một mình với bước chân lặng lẽ. Dáng ngồi bất động hàng giờ, cô khuấy tách coffee và mông lung ngắm những chiếc xe đang tất bật qua lại bên đường. Gương mặt ấy không vương chút sắc buồn. Cô luôn đến đây bằng một nụ cười và ánh mắt rạng vỡ nét bình yên.

Có cơn gió xuân nào thoảng qua bên đời… mang theo câu chúc của người phương xa….

16/01/2011


Bạn đọc Blog Radio Sách Điện Tử có thể gửi yêu cầu gửi tặng ca khúc hay câu truyện đến người thân yêu của mình, mọi thông tin yêu cầu xin vui lòng gửi về:

Blog Radio Sách Điện tử Online
Tel:        (+844)66. 552. 656
Mobile:   0985. 116. 217
Email:    info@gioithieu.com.vn
Được tạo bởi Blogger.

Radio Online

 Danh bạ doanh nghiệp

Search


Tổng số lượt xem trang

Ảnh

.

.

.

.

Banner4

Banner3

Banner2

Banner1

Translate

Pages

logo

Vertical2

On Facebook

About

On Twitter

.